(BÀI DỰ THI) TẤM GƯƠNG NHÀ GIÁO MẪU MỰC HỌC VÀ LÀM THEO LỚI BÁC “HOA ĐẸP BÊN SÔNG”

(BÀI DỰ THI) TẤM GƯƠNG NHÀ GIÁO MẪU MỰC HỌC VÀ LÀM THEO LỚI BÁC “HOA ĐẸP BÊN SÔNG”

“ Cái cò lặn lội bờ sông

Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non”

Vâng! Câu ca dao trên phần nào giống với hoàn cảnh của một người phụ nữ mà tôi nhắc đến trong câu chuyện này nhưng chỉ có điều chị lặn lội gánh gạo nuôi chồng, nuôi con chưa bao giờ thấy chị khóc mà trên môi chị lúc nào cũng nở nụ cười tươi. Người phụ nữ này chính là chị Phùng Thị Toàn, năm nay chị vừa tròn 44 tuổi – hiện chị là giáo viên trường Tiểu học Tân Phú – huyện Tân Sơn – tỉnh Phú Thọ.

“ Cái cò lặn lội bờ sông

Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non”

Vâng! Câu ca dao trên phần nào giống với hoàn cảnh của một người phụ nữ mà tôi nhắc đến trong câu chuyện này nhưng chỉ có điều chị lặn lội gánh gạo nuôi chồng, nuôi con chưa bao giờ thấy chị khóc mà trên môi chị lúc nào cũng nở nụ cười tươi. Người phụ nữ này chính là chị Phùng Thị Toàn, năm nay chị vừa tròn 44 tuổi – hiện chị là giáo viên trường Tiểu học Tân Phú – huyện Tân Sơn – tỉnh Phú Thọ.

Toàn sinh ra và lớn lên trên mảnh đất nằm sát bờ sông Bứa thơ mộng. con sông uốn mình mềm mại chảy qua giữa huyện Tân Sơn- một huyện miền núi trung du với rừng cọ, đồi chè và đồng xanh ngào ngạt, quê gốc của gia đình chị ở Hà Tây- quê lụa. Từ nhỏ đến lớn. ngoài giờ đi học, chị cùng với gia đình sớm hôm tần tảo bên những vườn rau, luống cà ven sông rồi đem bán ở chợ phiên phục vụ bà con nơi quê nghèo. Năm tháng cứ thế mà trôi qua, Toàn lớn lên đẹp như ánh trăng rằm nơi thôn vắng. Chắc bởi nước sông Bứa trong xanh đã tắm mát tuổi thơ chị cùng với rau xanh quả ngọt nơi đây nuôi lớn chị nên chị có làn da trắng mịn, hồng hào, tính tình mộc mạc, hiền lành như dòng sông quê hương cứ hiền hòa chảy mãi, chảy mãi, bồi đắp phù sa và ôm ấp, vỗ về bà con nơi này. Ngay từ nhỏ, Toàn đã có ước mơ làm cô giáo, những buổi chơi trò dạy học ở nhà với mấy em và mấy bạn cùng xóm đã thôi thúc Toàn ấp ủ , nuôi lớn ước mơ đó. Thế rồi ước mơ của Toàn cũng thành hiện thực. Năm 1991, chị thi đỗ trường Cao đẳng sư phạm Phú Thọ, học được hơn 2 tháng, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn quá, chị không theo đuổi được ước mơ của mình, chị đành tạm thời về nhà tham gia lao động cùng gia đình. Mặc dù ước mơ cháy bỏng ngày nào còn dang dở nhưng ngày ngày nó vẫn âm ỉ trong chị không bao giờ tắt, Khi về địa phương, chị tham gia rất nhiều hoạt động xã hội đóng góp cho quê hương bởi chị yêu mảnh đất này, yêu con người nơi đây và cũng có lẽ chị muốn có niềm vui để xua bớt đi nỗi buồn nho nhỏ do chị chưa thực hiện được hoài bão của mình. Chị làm bí thư Chi đoàn 8 ( khu Quyết Tiến) kiêm thường vụ xã đoàn xã Tân Phú, rồi chị làm cộng tác viên dân số xã Tân Phú. Năm 1992, chị tham gia dạy hợp đồng Mầm non xã Tâp Phú. Đến năm 1994, chị dạy hợp đồng 135 lớp Một, tại trường Tiểu học Tân Phú. Ở cương vị nào chị cũng đều làm rất tốt. Cũng trong năm 1994, chị đạt giải Bí thư chi đoàn giỏi cấp Tỉnh; tháng 3 năm 1995, chị được kết nạp vào Đảng cộng sản Việt . Năm1997, chị đạt giải Nhì tuyên truyền viên dân số Giỏi cấp Tỉnh và rất nhiều giải thưởng khác của xã Tâp Phú. Chị sôi nổi nhiệt tình, ở đâu có chị là ở đó có niềm vui, chị chỉ muốn đem hết sức mình đóng góp cho quê hương. Tham gia rất nhiều công tác xã hội như thế nhưng có lẽ ước mơ được làm cô giáo để có thể giúp đỡ được những học sinh nghèo nơi quê chị cũng như được góp sức mình đem cái chữ đến với đồng bào dân tộc ít người ở những xã vùng cao của huyện càng ngày càng bùng lên trong tim chị. Đến tháng 10 năm 1997 chị quyết định đi học trường Trung học Sư phạm tỉnh nhà. Sau hai năm, chị ra trường. Thế là ước mơ đã thành hiện thực, chị vui sướng vô cùng. Chị tạm biệt dòng sông tuổi thơ, tạm biệt mùa hoa cải bên sông, chị lên nhận công tác ở một xã miền núi cao ở cuối huyện Tân Sơn. Đó chính là Trường Tiểu học Tân Sơn, xã Tân Sơn, chị được phân công dạy tại khu lẻ Bương- Hoạt, rồi khu xóm Lèn, khu Thừ xã Tân Sơn, đó là những khu khó khăn nhất của xã, Từ nhà chị đến trường dạy học cũng vài chục cây số, những năm đó, đường đi đâu có dễ, lại phải vượt qua nhiều sông, suối. Ấy thế mà chị cứ với chiếc xe đạp hàng tuần, hàng tháng chị đi về với gia đình bởi chị nhớ vườn rau, luống cà, nhớ dòng sông Bứa, dòng sông chở đầy tuổi thơ chị. Những năm dạy học ở xã Tân Sơn , với bầu nhiệt huyết căng đầy của một cô giáo trẻ, chị lao vào công việc như không hề biết mệt , ánh mắt thơ ngây của học trò khiến chị trăn trở hàng đêm, chị nghĩ con em của đồng bào dân tộc nơi đậy cũng có phần thiệt thòi so với các vùng khác vì đây là xã nghèo, chị muốn đem lại điều tốt đẹp nhất cho các em. Chị bắt đầu học tiếng dân tộc Mường. Ban ngày , chị miệt mài trên bục giảng, tối tối, chị lại đến từng bản, từng nhà, dạy thêm, kèm thêm cho các em về kiến thức và vận động các em đến lớp đều đặn hơn, Có ai biết được rằng, trên chiếc xe đạp cũ của cô giáo trẻ này đã chuyên chở bao nhiêu tải rau, tải khoai, có khi cả gạo của gia đình mình lên cho gia đình những học sinh khó khăn của trường. Khóe mắt cô đã nhiều lần nhỏ lệ bởi những học sinh thiếu sách vở, thiếu quần áo ấm đến lớp khi mùa đông về và thế là một phần đồng lương ít ỏi của chị khi đó đã dùng để mua quần áo cho các em học sinh nghèo. Trong số nhiều em học sinh được chị cho quần áo thì có em Hà Văn Dũng là được chị cho nhiều lần nhất vì hoàn cảnh gia đình em quá khó khăn. Hơn thế nữa, chị còn vận động anh em, hàng xóm nơi chị ở quyên góp quần áo, sách vở cũ ủng hộ cho một số em học sinh và gia đình các em . Mặc dù những năm đó chị chưa có gia đình, nhưng các em học sinh vẫn gọi chị bằng cái tên thân thương “ mẹ Toàn”. Dân bản yêu quý chị và coi chị như người con của bản làng. Chị yêu và say mê với công việc chị đang làm mặc dù khi đó chị vẫn chỉ là một giáo viên hợp đồng. Đến tháng 8 năm 2001, chị mới chính thức được vào biên chế nhà nước. Hầu như chị dành hết thời gian, hết tình yêu và tâm huyết cho học sinh. Thế rồi tình yêu đôi lứa cũng đến với chị. Hai năm sau, chị xây dựng gia đình với một người ở gần nhà chị. Thế nhưng hạnh phúc gia đình hình như không mỉm cười với chị, chồng chị là một người lành hiền mộc mạc cũng giống như chị vậy nhưng anh lại không có nghề nghiệp gì và thường xuyên ốm đau, bệnh tật, anh chẳng giúp gì được cho chị. Từ việc trường lớp đến việc nhà, việc con cái cũng như mọi chi tiêu trong gia đình đều do một tay chị lo liệu, Chị mới được vào biên chề, bậc lương thấp lại cộng thêm phải nuôi chồng và con thơ thì khó khăn lại càng tăng lên gấp bội . Ấy thế mà có ai thấy chị than thở điều gì, chưa ai thấy một nét buồn trên mặt chị mặc dù trên khóe mắt đẹp ngày nào nay đã có những vết rạn chân chim. Chị chỉ khóc khi học sinh của chị thiếu sách vở, quần áo chứ chị chưa bao giờ rơi lệ vì hoàn cảnh khó khăn của đời mình. Vì chị có hoàn cảnh đặc biệt và chị cũng đã giảng dạy ở xã vùng cao đặc biết khó khăn gần 10 năm nên cấp trên cũng xem xét và cho chị chuyển về gần nhà. Năm 2005, chị được chuyển về dạy ở trường Tiểu học Tân Phú. Vì chị có năng lực chuên môn nên chị được nhà trường phân công vừa làm công tác chủ nhiệm vừa làm tổng phụ trách Đội, công việc rất nhiều và cái khó khăn về kinh tế của gia đình nhỏ cứ đè nặng lên đôi vai nhỏ bé của chị nhưng tất cả đều không làm nhụt được ý chí và nghị lực của người phụ nữ rắn giỏi này. Trong năm học 2006-2007, mặc dù chồng ốm, con nhỏ , chị vẫn tham gia hai cuộc thi và đạt giải cao: giải Nhì cuộc thi Tổng phụ trách giỏi cấp Huyện, giải Ba giáo viên dạy giỏi cấp Huyện và được nhiều giấy khen do nhà trường trao tặng, Chị Toàn không những giỏi việc trường mà chị còn giỏi việc nhà, chi biết xắp xếp thời gian hợp lí, khoa học để hoàn thành công việc một cách tốt nhất. Ngoài giờ ở trường, chị còn làm thêm ruộng, nương, trồng thêm ngô , sắn và rau xanh để tăng thêm thu nhập cho gia đình. Chị là con người của công việc, chị cũng là phụ nữ của gia đình, chị nấu ăn ngon và khéo léo trong công việc nội trợ. Khi con gái đầu của chị được 5 tuổi, chị sinh thêm bé trai thứ hai, lúc này chị phải gồng mình lên để nuôi chồng và hai con thơ, lại còn tiền cho con ăn học, khó khăn càng nặng khó khăn nhưng trên môi chị lúc nào cũng nở nụ cười, chưa lúc nào chi để lộ ra sự vất vả ấy trên khuôn mặt. con người của chị là thế đó, một con người đầy nghị lực đáng để chúng ta học tập. Thật là thiếu sót nếu không kể về thành tích của chị trong những năm gần đây. Từ khi chị về giảng dạy ở trường Tiểu học Tân Phú, chị được nhà trường tín nhiệm và phân công chị vừa làm công tác giảng dạy và chủ nhiệm, vừa làm công tác bồi dưỡng học sinh năng khiếu môn toán lớp 4+5, năm nào chị cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Nhiều năm liền chị đạt danh hiệu lao động tiên tiến và chiến sĩ thi đua cơ sở, năm 2012, chị đạt giải Nhất cuộc thi giáo viện dạy giỏi cấp Huyện. Về công tác bồi dưỡng học sinh năng khiếu, chị không quản ngại khó khăn gian khổ, ban ngày với bộn bề công việc trường lớp, công việc gia đình, chăm sóc con cái, đêm đêm chị lại vừa trông con nhỏ, vừa trăn trở với những bài toán, những phép tính, những con số, dường như chị say mê công việc như không hề biết mệt, nhiều năm liền học sinh do chị giảng dạy tham gia các cuộc giao lưu O- lim- pic cấp Huyện và cấp Tỉnh đều đạt giải cao: năm học 2015- 2016: học sinh của chị đạt: 1giải Nhì, 1 giải Ba và nhiều giải khuyến khích môn Toán cấp Huyện. Năm học: 2016- 2017: học sinh do chị dạy cũng đat: 2 giải Nhất, 3 giải Nhì, 7 giải khuyến khích môn Toán cấp Huyện, 1 học sinh đạt giải cấp Tỉnh. Nhiều học sinh lớp chị chủ nhiệm được khen thưởng học sinh xuất sắc, nhiều học sinh đạt giải cao trong cuộc thi viết chữ đẹp cấp trường, lớp do chị chủ nhiệm nhiều năm dạt danh hiệu lớp tiên tiến điển hình, được biểu dương, khen thưởng nhiều lần. Riêng bản thân, chị được công nhận là giáo viên điển hình của Huyện trong công tác bồi dưỡng học sinh năng khiếu. Với bạn bè , chị là người đồng nghiệp tốt, chân thành; với học sinh, chị là một cô giáo mẫu mực, hết lòng thương yêu các em; với gia đình, chị là một người vợ đảm đang, chung thủy; với các con,chị vừa là người mẹ hiền vừa là người thầy giỏi. Hai con của chị đều ngoan, khỏe, học giỏi, cháu: Nguyễn Thùy Linh- con gái đầu của chị nhiều năm liền đạt học sinh giỏi và đạt nhiều giải cao trong các kỳ thi học sinh giỏi cấp Huyện, cấp Tỉnh, cháu Nguyễn Mạnh Tiến, con trai thứ hai của chị cũng nhiều năm là học sinh xuất sắc của trường. Chị đúng là một nhà giáo mẫu mực, một điển hình tiên tiến để chúng tôi học tập và noi theo. Chị cũng là một tấm gương sáng sống học tập, làm việc theo phong cách đạo đức Hồ Chí Minh. Chị là một đóa hoa đẹp , tỏa hương thơm ngào ngạt trong vườn hoa nghìn việc tốt đáng để chúng ta noi theo. Con đường phía trước của chị chắc còn nhiều khó khăn, gian khổ nhưng với nghị lực phi thường và tinh thần vượt khó cùng tình yêu nghề, chắc chắn chị sẽ còn gặt hái được nhiều thành công hơn nữa trong sự nghiệp và trong cuộc sống gia đình.

                                                                                                                                             Tân Phú, Tháng 2/ 2018

                                                                                                                                                        Người viết:

                                                                                                                                                        Dương Ánh


Tác giả:
Dương Ánh
Tổng số điểm của bài viết là: 83 trong 20 đánh giá
Click để đánh giá bài viết